Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 10 26, 2014

[TRUYỆN NGẮN] MÌNH BẮT ĐẦU LẠI NHÉ

Đã bao lâu rồi tôi không về lại nơi đây? Chầm chậm bước vào, đôi mắt tôi dáo dác tìm những vệt kỉ niệm vương đầy trong từng góc nhỏ. Cái khoảng sân đằng kia, tôi thường cùng lũ bạn chuyền nhau trái bóng đầy thích thú sau những giờ học căng thẳng. Băng ghế đá gần đó, bọn con gái lớp tôi dùng làm nơi ăn uống, và chuyện trò đủ mọi đề tài. Tiếng cười rộn rã, tiếng xuýt xoa, những khuôn mặt tinh nghịch, cười duyên trong nắng, màu áo trắng của tà áo dài, tất cả tưởng chừng như đang lướt qua mắt, chảy tràn trong đôi tai tôi đang cố lắng nghe âm thanh của ký ức dội về. Mắt tôi lướt qua cây cổ thụ trong sân, chợt khựng lại khi thấy một dáng người đang đứng nép tựa vào thân cây. Tôi bước lại gần, hình ảnh trong ký ức thân quen ùa về qua khóe mắt, khiến giọng nói tôi run rẩy.

NẾU NHƯ EM HIỀN HƠN MỘT CHÚT....

Nếu như em hiền hơn một chút, anh sẽ chẳng bị con bé đành hanh này bắt bẻ từng câu nói nữa. Chắc anh hí hửng và vui mừng lắm nhỉ? Nếu như em hiền hơn một chút, sẽ chẳng có những lúc mình cãi nhau nảy lửa. Tốt thôi, em sẽ là người xin lỗi, hay chí ít em cũng cam chịu mà xin lỗi. Anh sẽ hả hê lắm, đúng không?

TÂM NIỆM CHO CUỘC ĐỜI

Đừng đánh thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác. Bởi vì mỗi người đều có một cá tính khác nhau.